mười năm yêu anh nhất truyện tranh
Tôi thích nhất truyện Người Anh Cả trong rất nhiều truyện ngắn truyện dài của ông. Mạc Lân theo nghiệp viết lách của cụ thân sinh là lẽ đương nhiên. bịa cái gì chứ bịa cái kiểu ấy khó lắm. Viết theo yêu cầu của khách nhất nhất phải toàn người tốt, việc tốt
Cùng đọc truyện Mười Năm Yêu Anh Nhất của tác giả Vô Nghi Ninh Tử tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Edit: Mèo Xù, Hồng Hồng. Beta: Hồng Hồng. Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trước ngược thụ sau ngược công, buông thả tra công x ôn hoà quạnh
Cánh diều xanh bay trong gió. 1. Điểm thu hút của ngôn tình cổ đại. truyện tranh ngôn tình cổ đại được lấy bối cảnh trong quá khứ. Người đọc sẽ có dịp đặt chân đến khám phá những câu chuyện tình yêu trong nền văn minh xưa. Tuy lấy bối cảnh thời cổ nhưng từ câu
Những tựa truyện cung đấu ngược cũng được rất nhiều độc giả yêu thích. Dưới đây là list truyện cung đấu ngược hay nhất mà bạn không nên bỏ lỡ: Nghề Làm Phi - Nguyệt Hạ Điện Ảnh. Mỹ Nhân Khó Gả - Thị Kim. Làm Sủng Phi Như Thế Nào - Nhu Mễ Hôi Hôi.
Ngàn Năm Tương Tư là một trong những bộ truyện tranh đam mỹ Trung Quốc hay nhất có thịt. Bối Lạc là người có rất nhiều câu chuyện buồn, tham gia quân đội nhưng bị trục xuất yêu đơn phương nhưng bị từ chối.
NỮ PHỤ CHIA TAY HẰNG NGÀY La Thiến cũng không phải tự mình nguyện ý đến đây, cô cả đời nghèo rớt mồng tơi, ăn không đủ no mặc không đủ ấm.Ba tuổi chết mẹ, năm tuổi chết ba, đi theo ông nội tới năm mười tuổi, ông và bà cũng lần lượt mất. Sau đó đưa đến nhà ông ngoại, năm cô tốt nghiệp sơ trung, trong ba năm thời gian ông bà ngoại cũng lần lượt mất.
Atm Online Lừa Đảo. Mười bốn năm trước, có một cậu thiếu niên vóc người cao lớn, mặt mày tuấn tú đã chặn đường Hạ Tri Thư, mặt đỏ bừng đưa cho cậu một cuốn sách, nói rằng "Nghe nói cậu thích Giản Trinh, tớ mua sách của bà ấy cho cậu. Hi vọng cậu có thể thích cuốn sách này, nhân tiện... thích luôn cả tớ nữa." Trong cuốn sách đó, có một câu nói của Giản Trinh được Tưởng Văn Húc chép lại một cách tỉ mỉ "Chỗ em ở, là chân trời góc biển anh không ngừng nhớ nhung". Câu nói đó, vừa là một lời tỏ tình, vừa giống như một lời thề ước. Tưởng Văn Húc của những tháng ngày ngây ngô ấy, đem lòng yêu Hạ Tri Thư, cậu bạn cùng bàn ấm áp dịu dàng. Ngày đó, hắn vốn ngang ngược và nóng nảy, nhưng lại chấp nhận nhún nhường trước Hạ Tri Thư. Ngày đó, có rất nhiều người thích hắn, nhưng trong mắt hắn chỉ có mình cậu mà thôi. Tình yêu của hai người họ khi ấy nhẹ nhàng và bình yên lắm, giống như một dòng suối mát lành dịu êm, dịu dàng vỗ về hai trái tim cùng chung nhịp đập. Năm mười bảy tuổi ấy, Tưởng Văn Húc ngỏ lời yêu với Hạ Tri Thư và rồi cậu đồng ý. Năm mười chín tuổi ấy, khi gia đình hai bên biết chuyện và ngăn cấm, Hạ Tri Thư đã bỏ cả gia đình, bạn bè, bỏ cả tiền đồ xán lạn trước mắt, theo Tưởng Văn Húc đến Bắc Kinh lập nghiệp. Hạ Tri Thư là cơn gió dịu dàng đến từ phương Nam, lại vì Tưởng Văn Húc mà chịu đựng cái lạnh thấu xương của đất Bắc. Hạ Tri Thư là chàng trai có ngoại hình rất đẹp. Cậu cười rộ lên còn đẹp hơn hoa, bên má có lúm đồng tiền nhỏ, cặp mắt trong veo tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, chỉ cần nhìn vào đó sẽ ngay lập tức bị hút hồn. Tri Thư học rất giỏi, tính cách cũng rất tốt, được cha mẹ và thầy cô gửi gắm rất nhiều kì vọng. Một chàng trai như vậy, lại cam tâm tình nguyện đánh đổi tương lai vì Tưởng Văn Húc, cắn răng chịu đựng cùng hắn trải qua tất cả đắng cay tủi hờn. Còn nhớ ngày đó, khi Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc mới đến Bắc Kinh, khổ cực đến mức mua một phần hoành thánh cũng không nỡ ăn. Cuối cùng Hạ Tri Thư chia làm hai phần, Tưởng Văn Húc mới chịu động đũa. Khi đó nước mắt Tưởng Văn Húc rơi vào trong bát canh, người đàn ông đó gần như gằn từng chữ một, thề rằng cả đời này sẽ không phụ cậu. Nhưng câu nói đó, là người nói vô tình người nghe cố ý. Tòa thành tình yêu ngỡ rằng vững vàng và kiên cố, hóa ra cũng chỉ như lâu đài cát dễ dàng vỡ tan theo từng cơn sóng mà thôi. Từng nắm tay nhau qua những ngày mây mù giăng lối, vậy mà chẳng thể kề cạnh khi ánh nắng chan hòa bao phủ khắp nơi. Chẳng còn sóng gió, chẳng còn bão giông, thế mà đôi bàn tay vẫn cứ buông lơi. Tiền tài và quyền lực thường khiến con người ta sa ngã, khi Tưởng Văn Húc không có gì trong tay, chỉ có Hạ Tri Thư ở bên hắn, vậy mà khi đã có tất cả, hắn lại bỏ mặc Hạ Tri Thư một mình. Thật ra Hạ Tri Thư không ngốc, một người mẫn cảm thông tuệ như cậu chắc chắn sẽ nhìn ra Tưởng Văn Húc có người khác bên ngoài. Nhưng cậu mắt nhắm mắt mở giả vờ không biết, mười năm qua cậu đã trả giá nhiều như thế, lẽ nào khoan dung một chút cũng không được hay sao? Năm Hạ Tri Thư hai mươi ba tuổi, cha mẹ cậu đến Bắc Kinh tìm cậu đã bị tai nạn xe mà qua đời. Khi đó, Hạ Tri Thư đã thề, rằng chỉ cần Tưởng Văn Húc cho cậu một mái nhà, cậu sẽ vĩnh viễn không rời bỏ hắn ta. Cho nên, dù ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ trên người hắn, dù nhìn thấy vệt son môi trên áo hắn, cậu vẫn không vạch trần cái cớ vắng nhà sứt sẹo của hắn. Hạ Tri Thư không nỡ, thật lòng không nỡ rời xa người đàn ông cậu yêu nhất, vì để ở bên người đó, cậu đã đánh đổi quá nhiều. Có người nói "Yêu đúng, là tình yêu. Yêu sai, là tuổi trẻ."* Nhưng riêng với Hạ Tri Thư, mười lăm năm trao lầm tình yêu cho một người không xứng, một lần yêu, cũng là cả một đời. Ngày Hạ Tri Thư nghe tin mình mắc bệnh máu trắng, cũng là hôm Bắc Kinh đón cơn tuyết đầu mùa. Lại nhớ về ngày này của nhiều năm về trước, Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc từng vui vầy bên nhau, cùng nhau gói từng chiếc sủi cảo. Khi đó, Tri Thư luôn lặng lẽ vớt tất cả sủi cảo có tiền xu may mắn cho Tưởng Văn Húc. Phải chăng là vì thế, nên giờ đây một chút may mắn cậu cũng chẳng còn? Hạ Tri Thư thật sự hối hận rồi, không phải hối hận vì đã liều lĩnh yêu người đàn ông ấy suốt mười mấy năm, mà là nuối tiếc vì đã chạy theo tình yêu rồi bỏ đi ước mơ còn đang dang dở. Cậu vốn là một người xuất sắc, thậm chí còn có tương lai hơn cả Tưởng Văn Húc, vậy mà lại vì hắn từ bỏ hoài bão của một người đàn ông, để giờ đây ngày ngày mòn mỏi chờ đợi hắn trở về trong căn nhà lạnh lẽo và trống vắng. Bốn năm Tưởng Văn Húc buông thả bên ngoài, cũng là bốn năm Hạ Tri Thư khổ sở nhẫn nhịn, đè nén. Mình không dám tưởng tượng Hạ Tri Thư đã sống như thế nào trong khoảng thời gian đó, không bạn bè, không người thân, thậm chí không được nuôi một chú thú cưng làm bạn. Mệt mỏi và đau đớn như vậy, thế mà cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc rời đi... Mười bốn năm trước, Hạ Tri Thư cắn răng cùng Tưởng Văn Húc chịu khổ chịu khó mà không than vãn một lời. Mười bốn năm sau, Tưởng Văn Húc vui vẻ hưởng thụ lạc thú bên ngoài, bỏ mặc Hạ Tri Thư bị bệnh tật dày vò đau đến chết đi sống lại. Con người Tưởng Văn Húc không chỉ bội bạc mà còn ích kỉ và tham lam. Hắn không màng đến người bên cạnh mình càng ngày càng yếu ớt, tiều tụy hơn mà chỉ mải mê soi xét rằng tại sao trong nhà lại xuất hiện thêm một chậu hoa quý. Hắn điên cuồng nổi cơn ghen khi thấy cậu được một người đàn ông khác đưa về mà không thèm suy nghĩ tại sao Hạ Tri Thư vốn không có bạn bè lại quen biết một bác sĩ. Hắn tự cho mình cái quyền chỉ trích, mạt sát rồi cường bạo cậu mà chưa bao giờ thử nhìn lại xem bản thân mình đã vấy bẩn ra sao. Tưởng Văn Húc, anh có đủ tư cách sao? Anh phóng đãng hưởng lạc ở bên ngoài, lấy quyền gì ép người khác đối với mình phải một lòng một dạ? Tưởng Văn Húc, tim anh làm bằng sắt đá hay sao, mà có thể đối xử tàn nhẫn như vậy với một người đã yêu thương anh nhường ấy? “Em đã vô dụng như thế, vậy mà hắn còn sợ em ra ngoài quyến rũ người khác… Sao có thể chứ, đời này em có mình hắn còn chưa đủ mà… Tim của em không rộng vậy đâu.” Tưởng Văn Húc, em từng hứa sẽ không rời bỏ anh đúng không? Nhưng đó là lời hứa em dành cho anh của thời niên thiếu, người thương em nhất, cũng là chàng trai em yêu nhất trên đời. Còn bây giờ em phải đi thôi, khi sự dịu dàng của anh đã không còn nữa, khi tình yêu đã phôi phai nhạt màu. Anh hãy nhớ, rằng em sẽ luôn ở đó, đợi chờ một Tưởng Văn Húc vĩnh viễn không phụ lòng em. Lần cuối cùng Tưởng Văn Húc được ôm Hạ Tri Thư trong tay, hắn đã hứa rằng "Sau này anh sẽ không để em phải đau nữa". Nhưng mà, sau này Hạ Tri Thư cũng không cần hắn nữa rồi. Hạ Tri Thư đã quyết định từ bỏ việc chữa bệnh, rời xa Tưởng Văn Húc và trở về quê hương sống nốt quãng đời ngắn ngủi còn lại trong cô độc. Ai ngờ đúng lúc đó, Ngải Tử Du lại xuất hiện bên cậu, cùng cậu đi nốt chặng cuối của cuộc đời. “Lần đầu tiên tôi học xã hội đen đi bắt người, bắt em đến nơi em muốn đến, có được không em?” "Tôi không muốn khiến người khác tổn thương.” “Em có thể để tôi bên cạnh, chịu tổn thương không phải em là được.” Ngải Tử Du là bác sĩ điều trị chính cho Hạ Tri Thư. Ban đầu, Tử Du đối với Tri Thư là thương xót vì cậu mắc bệnh nặng như thế mà lại không có ai bên cạnh. Dần dần, sự thương xót trở thành đau lòng, sự đồng cảm đơn thuần của một bác sĩ với một bệnh nhân trở thành tình yêu. Khi Ngải Tử Du nhận ra điều đó thì đã không còn kịp nữa, anh đã lún quá sâu vào tình yêu không hề có chút hi vọng này. "Không phải ai yêu trước cũng chịu thiệt, ví dụ như Tưởng Văn Húc. Nhưng bạn yêu một người không yêu bạn thì chắc chắn bạn thua, ví dụ như Ngải Tử Du." Ngay từ ban đầu, Ngải Tử Du đã biết rõ rằng Hạ Tri Thư luôn yêu một người rất đậm sâu, yêu đến mức không bao giờ quên đi được. Anh biết rõ, rằng mình chẳng bao giờ có cơ hội thay thế vị trí của người ấy, nhưng anh vẫn không nỡ buông bỏ, không nỡ lãng quên, không nỡ để Hạ Tri Thư một mình chịu dày vò đau đớn. "Ngải Tử Du đâu còn cách nào khác, luận về si tình anh chẳng hề thua kém một Tưởng Văn Húc của nhiều năm về trước, bàn về ai là người bầu bạn với Hạ Tri Thư trong những giây phút cuối cùng của đời người anh lại càng không thua, anh thua là thua khoảng thời gian mà anh không cách nào chen chân vào được, thua ý trời an bài thứ tự trước sau, thua cái gọi là hữu duyên vô phận." Càng ở bên Ngải Tử Du, Tri Thư lại càng cảm thấy người đàn ông này rất giống với Tưởng Văn Húc của nhiều năm về trước. Mười bốn năm trước, khi mẹ của Hạ Tri Thư biết chuyện của hai người, Tưởng Văn Húc đã ôm chặt cậu trong lòng, đỡ đòn cho cậu và ghé vào tai thủ thỉ "Có anh ở đây rồi". Mười bốn năm sau, khi cậu bị bệnh tật giày vò đến sắp không thể chịu nổi, lại là Ngải Tử Du ôm cậu trong lòng, thì thầm câu nói cậu được nghe từ mười bốn năm trước "Có anh ở đây rồi." Cùng một câu nói, nhưng một là Tưởng Văn Húc dành cho Hạ Tri Thư ngập tràn sức sống, đẹp đẽ như hoa của thời niên thiếu, một là Ngải Tử Du dành cho Hạ Tri Thư tiều tụy gầy yếu đã ở cùng người khác mười bốn năm, tâm tình khó đoán, trên người mang bệnh nan y. Ngải Tử Du không phải là người đầu tiên ở bên Hạ Tri Thư, nhưng lại là người ôm cậu trong vòng tay khi cậu trút hơi thở cuối cùng. Điều này đối với anh mà nói, là may mắn hay đớn đau? Là cái kết thỏa đáng hay vết thương vĩnh viễn chẳng lành? "Tay Ngải Tử Du trống rỗng, anh lẩm bẩm lặp lại một câu “Tri Thư… Tri Thư ở đâu nhỉ?” Giọng Ngải Tử Du rất nhẹ, mỗi âm tiết phát ra như lôi ra cả máu thịt thanh quản “Em ấy đi rồi… Ở trong ngực tôi, dần dần, từng chút một, dần lạnh đi…”" Ngày Hạ Tri Thư ra đi là một ngày nắng chan hòa. Tro cốt của cậu được rải vào trong hồ Balkai, ở đó phong cảnh rất đẹp, rất bình yên, mặt nước tĩnh lặng dịu dàng. Kiếp này Ngải Tử Du đến chậm quá, nên Hạ Tri Thư đã trao cả trái tim cho người khác mất rồi. Hẹn kiếp sau sẽ lại bên nhau, vĩnh viễn không lìa xa nữa. "Nếu như có kiếp sau, tôi sẽ làm một cô gái, nhất định chỉ chờ anh thôi.” “Em là đàn ông tôi cũng theo em.” “Hai người đàn ông bên nhau quá đau khổ.” “Kiếp sau tôi sẽ làm vợ em, sẽ làm việc nhà, nuôi con cái cho em.” Ngải Tử Du là một bác sĩ xuất sắc, vậy mà chẳng cách nào giữ lấy Hạ Tri Thư. Anh từng cứu sống bao nhiêu sinh mệnh, nhưng lại chẳng cứu nổi người anh yêu nhất. Giây phút cơ thể cậu lạnh dần đi trong vòng tay anh, trái tim anh cũng theo đó mà nguội lạnh. Không có Hạ Tri Thư, anh cũng không đau khổ đến mức tìm đến cái chết, chỉ là đời này, anh sẽ chẳng yêu thêm được một người thứ hai.***** Mình viết bài review này sau lần thứ hai đọc lại "Mười năm yêu anh nhất". Đây là tác phẩm đầu tiên khiến mình rơi nước mắt và có lẽ câu chuyện này sẽ khiến mình ám ảnh rất lâu. Lần đầu tiên đọc truyện, mình rất ghét Tưởng Văn Húc, thực sự cảm thấy hắn rất tồi tệ, rất cặn bã, rất xấu xa. Đọc lại lần thứ hai ngay sau khi vừa kết thúc lần thứ nhất, ngoài cảm giác căm ghét, mình lại thấy rất đau lòng. Rõ ràng hắn từng yêu Hạ Tri Thư như thế, sao chỉ vì một chút hứng thú nhất thời mà để những lời ước hẹn trôi khỏi tầm tay? Để rồi sau này khi không còn Tri Thư ở bên nữa, hắn mới biết thật ra hắn còn yêu cậu hơn chính bản thân mình. Con người vốn kì lạ thế đấy, lúc có trong tay sẽ không biết trân trọng, khi mất đi rồi lại ra sức níu giữ, nhưng tình yêu đã vỡ tan không bao giờ có thể trở lại vẹn nguyên như thuở ban đầu. Những ngày sau khi Hạ Tri Thư rời đi là quãng thời gian khổ sở nhất trong cuộc đời Tưởng Văn Húc. Hắn chưa bao giờ cảm thấy mình lạc lõng và cô độc như thế, ngay cả lúc đoạn tuyệt quan hệ với tất cả mọi người trong gia đình cũng không, vì Hạ Tri Thư luôn âm thầm đứng phía sau làm điểm tựa cho hắn. Hạ Tri Thư bỏ hắn mà đi, không một lời từ biệt, cũng không cho hắn được nhìn thấy cậu thêm một lần nào nữa. Tưởng Văn Húc dường như phát điên rồi, hắn điên cuồng tìm kiếm cậu, điên cuồng lái xe từ Bắc Kinh đến Hàng Châu tìm cậu trong cơn bão tuyết. "Có một khoảng thời gian đêm nào gối Tưởng Văn Húc cũng ướt sũng, lúc ý thức mơ hồ hắn khóc rất nhiều, liền tự nhủ mình ban ngày vĩnh viễn không được khóc. Hắn không thể sụp đổ, hắn mà sụp đổ, Hạ Tri Thư phải làm sao bây giờ." Tưởng Văn Húc nhất định không tin, rằng Tri Thư của hắn đã không cần hắn nữa. Hắn tự lừa chính bản thân mình, rằng Hạ Tri Thư chắc chắn sẽ trở về bên hắn mà thôi. Cậu đã từng hứa sẽ vĩnh viễn không rời bỏ hắn cơ mà. Tri Thư, em về đi, anh thật sự, nhớ em rất nhiều. Nhưng mà Tri Thư vĩnh viễn không trở về đâu, cậu không muốn, cũng không thể trở về nữa rồi. Ngày Tưởng Văn Húc biết tin Hạ Tri Thư không còn trên đời này nữa, hắn quỳ dưới cơn bão tuyết, cảm thấy thế giới xung quanh dường như mất đi tất cả sắc màu. Khi đó, từng lời nói của Ngải Tử Du như từng mũi dao sắc nhọn đâm vào tim hắn. Phải, người hại Tri Thư đến nông nỗi này, chính là hắn chứ không phải ai khác. Trao cho cậu một chút ánh sáng rồi vô tình đẩy cậu xuống vực thẳm u ám tối tăm, là chính hắn đã sai ngay từ khi bắt đầu. “Chân tướng sự thật không quan trọng như người ta tưởng, con người thích tình nguyện tin vào ảo giác để an ủi linh hồn mình hơn.”** Cho dù mọi chuyện rõ ràng trước mắt, Tưởng Văn Húc vẫn tự lừa mình dối người rằng Hạ Tri Thư chỉ đi xa một chút mà thôi. Vậy thì, hắn sẽ chờ cậu trở về, như lúc xưa cậu đã từng đợi chờ hắn. Tri Thư, anh sẽ đợi em về, về nhà của chúng ta. Không được ở bên Hạ Tri Thư ngoài đời thực, Tưởng Văn Húc khao khát được thấy cậu trong giấc mơ. Nhưng bây giờ, ngay cả nằm mơ hắn cũng không được gặp cậu nữa. Có lần Tưởng Văn Húc say mèm, lấy dao lam tự rạch lên người mình trong phòng tắm. Lúc mê man bất tỉnh, dường như hắn thấy Hạ Tri Thư trở về nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng và xót xa. Từ ngày hôm ấy, hắn bắt đầu tự hại bản thân mình. Nhưng Tưởng Văn Húc thấy như vậy vẫn chưa đủ, hắn muốn được nhìn cậu lâu hơn và rõ ràng hơn nữa. Nghe người ta nói nếu chơi ma tú* có thể thấy được ảo cảnh đẹp nhất, đáng mong chờ nhất, hắn đã tìm đến thứ bột trắng đáng sợ này. Tưởng Văn Húc giờ đây người không ra người quỷ không ra quỷ, khổ sở và đớn đau không kém gì Hạ Tri Thư ngày đó. Có lúc Tưởng Văn Húc tự hỏi mình, rằng nếu hắn cứ chờ mãi mà Tri Thư vẫn không trở về thì sao? Vậy thì, hắn sẽ chờ thêm bốn năm nữa, lĩnh hội bốn năm khổ sở và đau đớn mà hắn đã gây ra cho cậu, sau đó hắn sẽ đi tìm cậu, nếu tìm được rồi, nhất định không buông tay nữa.***** "Mười năm yêu anh nhất" là một bộ truyện có motip không mới, nhưng thật sự đáng đọc vô cùng. Một câu chuyện tình yêu đã từng rất đẹp, lại vì thời gian mà trở nên phai nhạt, vì tiền tài và quyền lực mà người trong cuộc đổi thay, kết cục chỉ toàn đớn đau thương tổn. Xin được chúc mừng và cảm ơn Vô Ninh Nghi Tử vì một tác phẩm đầu tay hay xuất sắc thế này. Văn phong của tác giả rất mượt, cũng rất buồn. Từng câu từng chữ dường như chất chứa biết bao hoài niệm, đầy vương vấn và lưu luyến, khiến người đọc không sao quên được. Với tác phẩm này, mình có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng vì khả năng ngôn ngữ có hạn nên xin phép dừng lại ở đây. Thật sự rất mong "Mười năm yêu anh nhất" sẽ được lan tỏa với nhiều người hơn, để tâm huyết và tài năng của tác giả có thể được công nhận nhiều hơn nữa. ______________ "..." Trích từ truyện "..."* Trích "Tai Trái"- Nhiêu Tuyết Mạn "..."** Trích "Ngoảnh lại hóa tro tàn" - Tân Di ỔReview by Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lúc ra khỏi bệnh viện tuyết đang rơi, bông tuyết lạnh lẽo và gió lạnh thổi qua mặt, khi đó Hạ Tri Thư mới chậm chạp nhận ra, hình như lại đến mùa đông rồi. Mùa đông ở Bắc Kinh thật lạnh. Hạ Tri Thư thuận tay sửa lại khăn quàng cổ, trong tay là vài tờ giấy xét nghiệm bị cậu vò nhăn nhúm. Lòng càng lạnh hơn. Cậu đứng ở trạm, chờ xe bus không biết lúc nào mới đến, ngón tay lạnh đến tái xanh. Cậu lấy điện thoại ra ấn số, lúc không có ai nhận lại ấn gọi lần nữa, hết lần này đến lần khác. Cuối cùng vẫn không ai bắt máy. Hạ Tri Thư vò mấy tờ giấy kia thành cục rồi ném vào thùng rác. Chờ hơn nửa tiếng rốt cuộc xe bus cũng tới, trên xe ít người lạ thường. Hạ Tri Thư tựa trán vào cửa kính, lại bấm điện thoại lần nữa, lần này đã có người nhận. “Hôm nay tuyết rơi rồi, mùa đông lại đến.” Mười bốn năm. Giọng Hạ Tri Thư bình tĩnh ôn hoà, nhưng nước mắt không kìm được tuôn đầy mặt. Tưởng Văn Húc ra hiệu im lặng với tình nhân bên cạnh, cảm thấy Hạ Tri Thư suốt ngày nói chuyện như đánh đố thực sự khiến người ta ghét “Có chuyện gì? Anh đang tăng ca.” “Tối nay anh có về ăn cơm không? Lâu lắm rồi anh không về nhà.” Hạ Tri Thư vuốt ve chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út phải, nhìn nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay. Tưởng Văn Húc cảm thấy hôm nay Hạ Tri Thư rất kỳ lạ, đây chỉ là trực giác, dù sao hai người cũng đã ở với nhau mười bốn năm “Em làm sao thế?” Hạ Tri Thư không trả lời, chỉ kiên trì hỏi lần nữa “Tối nay anh có về không? Ngày tuyết rơi nên ăn sủi cảo, em sẽ làm cho anh.” “Thật sự không về được.” Tưởng Văn Húc bắt đầu thấy bực, ngữ khí không mặn không nhạt của Hạ Tri Thư làm hắn cũng mất khẩu vị “Em cũng đừng làm, anh sẽ bảo Tiểu Tống đặt một phần cho em, anh cúp đây, bận lắm.” Hạ Tri Thư nghe tín hiệu báo bận trong điện thoại, lòng đau như cắt, chậm rãi nhét điện thoại vào túi. Sao lại có công ty mà ông chủ cũng phải bận đến mức không còn thời gian về nhà ăn cơm tối chứ? Tưởng Văn Húc có người ở ngoài, sao có khả năng cậu không biết? Bốn năm trước lòng Tưởng Văn Húc thay đổi, mẫn cảm thông tuệ như Hạ Tri Thư sao lại không phát giác được. Chỉ là Hạ Tri Thư vẫn mắt nhắm mắt mở, không phải cậu không để tâm, không phải không dám nói, cậu chỉ sợ một khi đã làm rõ thì đến chút danh dự cũng chẳng còn. Đây không phải là thứ tình ái thời niên thiếu khiến hormone kích động quá mức, đó là hơn mười năm trả giá và quen thuộc của cậu. Khoan dung như vậy sao lại không làm được? Hạ Tri Thư tự lừa dối mình, cậu không ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ trên người Tưởng Văn Húc, không nhìn thấy vệt son môi trên cổ áo sơ mi của hắn, không phá vỡ cái cớ vắng nhà sứt sẹo của người đàn ông cậu yêu nhất. Hai người họ đã từng yêu nhau đến vậy, sao bây giờ lại thành ra thế này? Rõ ràng là những năm đầu gian nan đến đâu họ cũng cố sức vượt qua hết mà. Đến trạm dừng, Hạ Tri Thư xuống xe, gương mặt ôn hoà như cũ, chỉ có đôi mắt của cậu hơi đỏ, và sắc mặt trắng bệch. Cậu không mua thức ăn, bây giờ Hạ Tri Thư cũng không còn khẩu vị nữa. Hôm nay cậu đã nỗ lực khẩn cầu Tưởng Văn Húc về nhà như thế… Bởi vì Hạ Tri Thư thật sự không chắc vào đêm tuyết đầu đông năm sau, mình và Tưởng Văn Húc còn có thể cùng ăn một bữa sủi cảo nữa hay không. Thư ký Tống tới rất nhanh, cậu ta mặc Âu phục, có vẻ mới từ công ty ra, tay cầm hộp cơm cung kính gọi Hạ tiên sinh. Hạ Tri Thư xấu hổ vung vung tay “Sau này cậu cứ xử lý tốt chuyện trong công ty là được, đừng để mỗi ngày bị Tưởng Văn Húc bắt làm những việc vặt này.” Thư ký Tống cười nói “Làm thư kí thì sao có chuyện không làm việc vặt gì được ạ, khổ chút thì mới có lương cao.” Cậu ta tuỳ tiện hàn huyên vài câu với Hạ Tri Thư rồi rời đi. Thư ký Tống đi rồi, Hạ Tri Thư ngồi bất động, bên bàn có đặt một hộp sủi cảo. Mười ba năm trước ngồi bên cái bàn này luôn là hai người. Mười năm trước cái bàn này bày đầy bột mì và nhân bánh, Tưởng Văn Húc cùng gói với cậu. Hắn nổi tính trẻ con gói rất nhiều tiền xu vào, luôn trách rằng tiền may mắn đều bị Hạ Tri Thư giành lấy, gói ít đi thì càng không giành được. Hạ Tri Thư quen tay cầm giấy ăn cạnh bàn lau sạch máu mũi đang trào ra. Cuối cùng cậu cũng rõ tại sao mình lại bị bệnh như vậy, may mắn của cậu chẳng phải đã tặng toàn bộ cho Tưởng Văn Húc rồi sao? Tất cả sủi cảo có tiền xu may mắn cậu đều lặng lẽ vớt cho Tưởng Văn Húc. Do đó một chút may mắn cậu cũng chẳng còn. Hộp sủi cảo này cậu chỉ ăn bốn cái, bốn mùa bình an, bốn cái là đủ rồi. Hạ Tri Thư hoảng hốt nghĩ, cậu hơi sốt nhẹ. Huyết áp tụt thấp khiến cậu rất mệt mỏi, ngủ một giấc sẽ ổn, đau lòng sẽ tan trong giấc ngủ dài, tịch mịch sẽ vỡ thành từng mảnh nhỏ. Mời các bạn đón đọc Mười Năm Yêu Anh Nhất của tác giả Vô Nghi Ninh Tử.
Hai ngày không nghỉ không ngủ, bây giờ thấy người vắng nhà trống, trong nháy mắt Tưởng Văn Húc như bị rút cạn phần sinh mệnh ít ỏi vẫn kiên trì trong cơ thể mình. Nhưng hắn biết rõ, mình vẫn chưa thể ngã xuống, chí ít bây giờ không Văn Húc hơi hối hận vì lúc đó mình quả quyết đi như vậy, ít nhất cũng phải tìm người xem hướng phát triển ở bên này từ khi Hạ Tri Thư bỏ đi, cái Tưởng Văn Húc thường cảm nhận được nhất chính là sự bất đắc dĩ, không điều khiển nổi, cùng với nỗi đau của việc bó tay hết cách. Sau đó hắn không chỉ một lần nhớ lại ngày Hạ Tri Thư ra đi, cậu đã cho hắn một cái ôm thật chặt. Tưởng Văn Húc vẫn ảo tưởng, nếu ngày ấy mình không đi mà chăm sóc Hạ Tri Thư thật kỹ, không rời đi nửa bước, liệu hết thảy mọi chuyện hôm nay sẽ không phát sinh?Không ai có thể nói cho hắn như có người đồng ý nói cho hắn biết, mười bốn năm trước hỏi hắn một chút, rằng mày đưa Hạ Tri Thư đi thì có thể cho cậu ấy hạnh phúc không? Bốn năm trước hỏi hắn, mày ăn chơi trác táng ở bên ngoài liệu có xứng với Hạ Tri Thư đã chịu khổ sở, phải đào tim móc phổi vì mày ư? Hỏi hắn, rốt cuộc tim mày làm từ thịt hay là đá tảng, sao có thể tàn nhẫn với người mày không thể phụ lòng nhất như vậy?Nếu như có người có thể nhắc nhở hắn, dù chỉ một câu thôi, Tưởng Văn Húc cũng không đến mức mắc thêm lỗi lầm, sai càng thêm giờ Tưởng Văn Húc cũng bị nỗi hổ thẹn và hoảng sợ của mình đánh gục. Hắn không biết sau này mình phải làm gì, có thể làm ngày hắn và thư ký Tống cùng đi tìm những người có quan hệ để hỏi thăm, buổi tối Tưởng Văn Húc một mình ngủ trong xe, bảo vệ trà viên – nơi Hạ Tri Thư đã từng thứ tư có bước ngoặt, lúc Tưởng Văn Húc chuẩn bị đi thì xuất hiện một Ngải Tử Du. Chỉ có mình anh. Anh mặc một chiếc áo khoác mỏng dài, trong tay chỉ kéo theo một va li nhỏ. Nửa tháng không gặp, mặt Ngải Tử Du gầy đi trông thấy, tiều tuỵ đến mức Tưởng Văn Húc cũng không nhận Ngải Tử Du trở lại là buổi sáng, Tưởng Văn Húc chưa đi đã thấy anh lái xe về. Hắn không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng đẩy cửa xe bước tới, bước chân lảo đảo.“Ngải Tử Du! Ngải Tử Du, Tri Thư đâu? Hạ Tri Thư đi chỗ nào rồi? Em ấy đang ở bệnh viện nào? Hả? Nói chuyện với tôi mau, cậu về thì ai chăm sóc em ấy rồi? Nói chuyện với tôi mau!” Tình trạng của Tưởng Văn Húc không tốt bằng Ngải Tử Du, hắn nói lộn xộn, trong mắt tơ máu dày như giờ Ngải Tử Du mới nhìn đến Tưởng Văn Húc. Đôi mắt anh đảo qua người hắn, không mang nhiều tình cảm, không phải không căm hận ghét bỏ, mà là bi thương đến tê Ngải Tử Du trống rỗng, anh lẩm bẩm lặp lại một câu “Tri Thư… Tri Thư ở đâu nhỉ?”Giọng Ngải Tử Du rất nhẹ, mỗi âm tiết phát ra như lôi ra cả máu thịt thanh quản “Em ấy đi rồi… Ở trong ngực tôi, dần dần, từng chút một, dần lạnh đi…”Tĩnh lặng vô biên. Giây phút ấy Tưởng Văn Húc tưởng mình bị điếc, hình như hắn không nghe thấy gì cả. Hắn há miệng, không phát ra được một tiếng. Một khắc đó thế giới lặng lẽ không tiếng động, chỉ có tiếng gió vù vù xẹt qua tai, mang đi tất cả màu sắc trước như băng cassette bị tạm dừng, Tưởng Văn Húc đột nhiên xông đến túm cổ áo Ngải Tử Du, mắt hắn vằn đỏ như một con thú hoang không còn lý trí. Âm thanh Tưởng Văn Húc không hề giống người, răng hắn mất khống chế mà run rẩy, cắn lưỡi chảy máu ròng ròng, mỗi một chữ đều mang theo nỗi đau và máu tươi “Cậu gạt tôi! Cậu gạt tôi! Không thể nào!”“Cậu nói em ấy rất khoẻ… Không phải cậu nói có thể chăm sóc tốt cho em ấy sao? Do đó cậu đang lừa tôi đúng không? Cậu giấu em ấy đi rồi đúng không? Cầu xin cậu… Đừng làm tôi sợ… Tôi xin cậu,” Đầu gối Tưởng Văn Húc mềm nhũn, miễn cưỡng quỳ sụp xuống chân Ngải Tử Du “Cậu nói là cậu đang lừa tôi đi, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt hai người nữa đâu, cậu mau nói đi!”Ngải Tử Du kéo Tưởng Văn Húc dậy, tàn nhẫn cho hắn một quyền “Lừa mình dối người thú vị lắm hả?! Hạ Tri Thư không còn nữa… Em ấy… Em ấy đi rồi…” Ngải Tử Du mất hứng buông Tưởng Văn Húc ra, giây phút cúi đầu xuống, khoé mắt anh ứa nước mắt, hầu như không kìm nén được tâm tuần trước, khi Hạ Tri Thư ra đi, Ngải Tử Du không biết sao lúc đó mình lại bình tĩnh lãnh đạm đi xử lý toàn bộ hậu sự như vậy. Anh tận mắt nhìn Hạ Tri Thư từ một người đang ngủ say biến thành một nắm tro, nửa giọt nước mắt cũng không rơi. Khi đó Ngải Tử Du cũng bị sự lạnh lùng của mình làm hoảng bây giờ, khi lần nữa đứng ở đây, nhìn hồ nước Nhị Cẩu đã từng ngã xuống, nhìn ghế xích đu và thảm len mua cho Hạ Tri Thư đặt trước cửa sổ tầng hai, nhìn vườn hoa nhài héo khô kia, anh đột nhiên đau lòng khôn kể, đau với cơn đau tích luỹ từ ba ngày đàn ông đối diện hỏi anh, Hạ Tri Thư đi đâu rồi? Hỏi anh, không phải cậu đã nói phải chăm sóc em ấy thật tốt ư?Bỗng nhiên nước mắt anh không thể kìm chế được nữa. Đây là lần đầu tiên anh khóc kể từ khi Hạ Tri Thư qua đời, ngay trước mặt Tưởng Văn Văn Húc sững sờ, bước lảo đảo về sau. Hắn miễn cưỡng đứng vững, sau đó cười thảm thiết “Tôi không tin… Tôi không tin Hạ Tri Thư sẽ bỏ tôi… Em, em ấy…” Tưởng Văn Húc nghĩ, nếu thật sự Hạ Tri Thư có đi, thì cũng không thể đến mức một lần cuối cùng cũng không cho mình thấy được….Ngải Tử Du nhìn về phía Tưởng Văn Húc, ánh mắt lạnh lẽo như dao được tôi luyện trong độc dược, anh lạnh lùng hỏi ngược lại “Sẽ không ư? Người hại em ấy đến nước này là ai?”Thân thể Tưởng Văn Húc run lên, như bị điện giật.“Anh biết không? Ngoại trừ việc an bài hậu sự cho mình, Hạ Tri Thư không lưu lại nguyện vọng nào cả. Thế giới này không có một phần đáng để em ấy lưu luyến,” Ngải Tử Du cười khổ, vẻ mặt còn khó coi hơn khóc “Ông chủ Tưởng có biết đến cuối cùng Tri Thư để lại cái gì không?”“Chỉ có một bộ quần áo ban đầu em ấy mặc đến Hàng Châu, còn một tấm thẻ, một tấm thẻ có mười lăm vạn!” Âm cuối đột ngột cao lên, sắc bén đến thâm độc. Ngải Tử Du túm lấy Tưởng Văn Húc, hai người đều lảo đảo “Mười lăm vạn! Một mảnh nghĩa địa tốt cũng không mua nổi! Tưởng Văn Húc… Anh đúng là ác độc!”*Mười lăm vạn tệ Một tệ Trung Quốc bằng 3 đồng Việt Nam tính theo tỷ giá hiện tại, mười lăm vạn tệ = đồng.“Em ấy theo anh mười lăm năm, thân thể bị giày vò ra bệnh, phút cuối cùng trước khi chết, trên người đến tiền để mua một mảnh đất nghĩa địa cũng không có? Ông chủ Tưởng nói cho tôi biết đi, anh chi cho tình nhân của mình có nhiều hơn mười lăm vạn không hả?!”Tưởng Văn Húc không nói được gì, môi hắn biến thành màu tím đen đáng sợ, trên mặt lại trắng bệch. Lời nói của hắn kẹt trong cổ họng, mạnh mẽ phun một búng thư ký Tống đến chỉ nhìn thấy một mình Tưởng Văn Húc đang ôm ngực, trên quần áo dính đầy máu của hắn, trong miệng đang lẩm bẩm “Có người nói cho tôi biết… Hạ Tri Thư không còn nữa….”Tưởng Văn Húc vẫn ngã lý Tống vội vàng gọi 120 đưa hắn đến bệnh viện, kết quả kiểm tra toàn thân chính là tâm tình quá sức chịu đựng, cộng thêm mệt nhọc quá độ nên bị đau dạ thư ký Tống phát hiện Tưởng Văn Húc tỉnh lại, hắn đã mở to mắt nhìn trần nhà trắng toát không biết bao lâu, ánh mắt ấy vỡ vụn, khiến lòng người phát lạnh.“Tổng giám đốc… Ngài…” Thư ký Tống không nói được những câu khác “Đừng thương tâm quá.”“Đặt vé máy bay cho tôi, tôi muốn về Bắc Kinh.” Âm thanh Tưởng Văn Húc suy yếu lãnh đạm “Tri Thư chỉ vô cùng tức giận vì tôi đã từng làm những chuyện vô sỉ thôi. Giờ tôi đã biết sai biết sợ rồi, có lẽ em ấy đã về nhà chờ tôi đúng không?”Tưởng Văn Húc dùng mu bàn tay che mắt, âm thanh cay đắng “Tôi vừa mơ thấy Tri Thư, em ấy nói rất nhớ tôi… Nhất định tôi sẽ đi gặp em ấy…”“Tống giám đốc Tưởng!” Thư ký Tống đột nhiên cắt lời hắn, cậu ta biết Tưởng Văn Húc đang ở bên bờ vực tự vẫn “Ngài hãy nén bi thương.”“Nén bi thương gì?!” Đột nhiên Tưởng Văn Húc hét ầm lên rồi giật kim truyền nước trên mu bàn tay, mắng “Mấy người các cậu đều chỉ biết nguyền rủa em ấy! Sao Hạ Tri Thư có thể chết được? Sao em ấy có thể không muốn tôi chứ…” Nói tới câu cuối cùng đã mang theo chút nghẹn Văn Húc khóc nức nở “Tất cả cá người đều vứt bỏ tôi, Hạ Tri Thư mới không bỏ tôi đâu.”Thư ký Tống căn bản không khuyên được Tưởng Văn Húc, xế chiều hôm đó một mình hắn lên máy bay quay khi máy bay cất cánh nửa tiếng, di động Tưởng Văn Húc vang lên tiếng chuông báo tin nhắn đến. Hắn mở ra, là tin nhắn của Ngải Tử Du.“Lời cuối cùng của Hạ Tri Thư là, em ấy không muốn anh tiếp tục sống tốt. Lúc còn sống em ấy không muốn gặp anh, chết rồi cũng không muốn chạm mặt anh.”Ngoại trừ Ngải Tử Du, không ai biết đây đúng là lời của Hạ Tri Thư, hay là trừng phạt độc ác nhất mà Ngải Tử Du bịa ra cho Tưởng Văn Văn Húc chỉ chậm rãi tắt máy, hầu như không để trong lòng” Hạ Tri Thư mới không chết đâu.”Bảy tiếng sau hắn đã đứng trong căn nhà mà mình và Hạ Tri Thư đã sống với nhau chín năm. Hắn nhẹ nhàng gọi “Tri Thư, em về rồi ư?”Không ai đáp lại Văn Húc cũng không giận. Hắn bật tất cả đèn trong nhà lên, ngồi trên sô pha, nhìn chằm chằm cửa. Anh từng để em phải chờ, từ nay về sau đến lượt anh chờ em… Tri Thư, anh chờ em về Văn Húc nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn đeo trên cổ, cười ôn nhu “Chơi đủ rồi thì về sớm chút em nhé… Anh thật sự, thật sự rất nhớ em.”Tưởng Văn Húc ngồi trên ghế sô pha hai ngày hai đêm, không ăn uống gì. Hắn như mất linh hồn nhìn tấm cửa đóng chặt, không cười không nói chuyện, không còn chút sức cùng trong lúc mê man, Tưởng Văn Húc tựa hồ thấy cánh cửa kia mở ra, Hạ Tri Thư năm mười bảy tuổi mặc đồng phục cười đưa tay ra với hắn, phía sau nở đầy Văn Húc hoảng hốt, mỉm cười giơ tay ra, nhẹ nhàng nói “Tan học, chúng ta cùng nhau về nhà nhé.”Lệ đắng tuôn chính văn________
Connection timed out Error code 522 2023-06-12 104409 UTC Host Error What happened? The initial connection between Cloudflare's network and the origin web server timed out. As a result, the web page can not be displayed. What can I do? If you're a visitor of this website Please try again in a few minutes. If you're the owner of this website Contact your hosting provider letting them know your web server is not completing requests. An Error 522 means that the request was able to connect to your web server, but that the request didn't finish. The most likely cause is that something on your server is hogging resources. Additional troubleshooting information here. Cloudflare Ray ID 7d617e751ac0b93e • Your IP • Performance & security by Cloudflare
Sau hôm đó cách thức sinh hoạt của Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc thay đổi rất nhiều. Thật ra Tưởng Văn Húc cũng biết bản thân mình quá đáng, do đó hắn ôm tâm tư áy náy bồi thường muốn thân mật chăm sóc Hạ Tri Thư hơn. Nhưng cậu lại lạnh nhạt chưa từng thấy, sau khi lưỡi bị thương thì càng không muốn nói chuyện, bài xích nụ hôn và cái ôm của Tưởng Văn Húc, cuối cùng ồn ào đến mức nhất định phải ngủ ở phòng khách.“Rốt cuộc thì em muốn làm gì?” Tưởng Văn Húc nhìn Hạ Tri Thư đang thu dọn đồ đạc định ngủ ở phòng khách, đen Tri Thư không nói lời nào, động tác vẫn không dừng.“Mấy hôm nay em đã không nói chuyện với anh! Anh đã gọi điện hỏi Cảnh Văn, chú ấy bảo không sao hết rồi. Mỗi ngày em buồn bực suy nghĩ cái gì thì nói cho anh chứ, đừng có dằn vặt anh mãi như vậy!” Tưởng Văn Húc càng nói càng cảm thấy oan ức, giật tạp dề ném xẻng xào thức ăn xuống “Giữa hai thằng đàn ông cần gì phải nhiều phiền phức thế, em cứ liên tục kỳ quặc với anh, còn chiến tranh lạnh mãi, sao tuổi càng lớn càng như đàn bà vậy hả?”Hạ Tri Thư sững sờ một lúc, mất rất lâu mới tỉnh táo lại. Cậu hơi không tin được những gì mà mình nghe chịu thế yếu trong tình yêu, nhẫn nhịn càng ngày càng trầm mặc, tổn thương càng lúc càng yếu ớt, không chỉ có phụ nữ thôi đâu.” Tưởng Văn Húc, có phải anh cho rằng rời xa anh thì tôi sẽ không sống nổi đúng không?” Đã lâu rồi Hạ Tri Thư không mở miệng, giọng nói vừa thô vừa khàn, mà từng chữ đều đẫm máu và nước Văn Húc cũng không nổi nóng nữa, hắn lau tay đi xới cơm, ngữ khí đã biến thành ngoan ngoãn lấy lòng “Không có không có. Tri Thư nhà ta thế nào cũng một đời suôn sẻ sống lâu trăm tuổi.” Vốn hắn chỉ muốn Hạ Tri Thư nói với mình mấy câu, nói gì cũng được, chửi rủa cũng không sao, miễn là có thể để hắn cảm nhận được mình vẫn còn có sự an lòng của Tri Thư tức đến hai mắt đỏ quạch, lần thứ nhất trở nên thô bạo mất khống chế “Tôi đ*t mẹ anh Tưởng Văn Húc! Anh cho là tôi đang làm nũng, đang trêu anh à? Anh cho rằng tôi chịu lạnh nhạt và oan ức nên mới mong sự quan tâm của anh ư? Anh thật sự cho rằng tôi không rời khỏi anh được, không phải chỉ mười bốn năm thôi ư? Không phải chỉ mười bốn năm sao?!!”Hạ Tri Thư đột nhiên bùng nổ khiến Tưởng Văn Húc ngẩn ngơ, hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ theo bản năng cảm thấy việc này phát triển thành như vậy khiến hắn không hiểu ra làm sao Tri Thư bị đè nén quá lâu, một khi đã phát tiết tâm tình là không thu lại được. Cậu đập vỡ hai cái lọ sứ cắm hoa mai trong phòng khách, mảnh sứ vụn và cánh hoa tán loạn đầy đất. Cậu không vơ được đồ gì nữa bèn đi vào bếp, mãi đến tận khi cậu giật lấy cái bát trong tay Tưởng Văn Húc ném xuống đất, hắn mới phản ứng lại được.” Hạ Tri Thư! Được rồi, đừng nghịch nữa, đừng ồn ào nữa được không? Ngoan, đừng ồn ào nữa mà…” Tưởng Văn Húc vững vàng ôm chặt lấy thân thể Hạ Tri Thư, trong nháy mắt đó hắn thật sự sợ Hạ Tri Thư sẽ hầm hầm chạy đến cầm dao Tri Thư dùng sức giãy dụa cũng không tránh được, cậu tức giận cắn cánh tay Tưởng Văn Húc. Hắn bị đau, buông lỏng tay theo phản Tri Thư xoay người lại cho hắn một bạt tai vang dội “Anh cút cho tôi!”Tưởng Văn Húc theo bản năng muốn tát muốn đạp một cái, nhưng lập tức phản ứng lại kịp, hắn nào dám, cũng đâu nỡ lòng động thủ với Hạ Tri Thư nữa?Người đàn ông cao to mím chặt môi cúi đầu, giống như chó nhà có tang, cụp đuôi muốn vào phòng ngủ tìm một góc không ai phát Hạ Tri Thư ghét đến mức không muốn nhịn chút nào nữa, sợ thanh thế không đủ lại đập vỡ một cái bát, chỉ ra cửa “Anh cút ra ngoài cho tôi!”Sau đó Tưởng Văn Húc bị đuổi Tri Thư mệt mỏi ngồi dưới đất, trong lúc lơ đãng tay cậu bị mấy mảnh sứ vụn cắt thành mấy vệt thất thần nghĩ, mình đúng là có tiền đồ thật, chuyện cười đã vô số lần nghĩ tới hoá ra đã thành sự thật. Cậu ném bát xô bàn với người đàn ông kia, hung tợn quát hắn cút khỏi Tri Thư cười ha ha. Cười xong liền đứng dậy, cậu còn phải tự thu dọn những thứ lộn xộn đầy đất thực những mảnh vỡ khắp phòng này chẳng khác gì cậu cả, rơi xuống đất xoảng một tiếng là doạ người nhất, sau đó cũng chả còn ý nghĩa gì, quét dọn sạch sẽ, ngày mai có thể có một lọ hoa mới để đúng vị trí cũ trên Tri Thư dùng tay nhặt mảnh sứ vỡ, có bị cắt vào tay cũng không đau. Thật ra sau khi người ta chết lặng rồi thì có bị gì cũng không tạo ra bao nhiêu thương tổn nữa. Cậu thất thần nghĩ, theo cái tính của Tưởng Văn Húc thì không biết bao lâu nữa mới về nhà, cứ để hắn tự sinh tự diệt cũng có cái tính cố chấp này của Tưởng Văn Húc, nếu như có tình nhân dám làm như vậy với hắn, phỏng chừng biện pháp trừng trị ác độc nào hắn cũng có thể nghĩ ra. Nhưng nếu là Hạ Tri Thư thì không sao, thật ra lúc trước Hạ Tri Thư có ồn ào thế nào đi nữa cũng được, dù sao hắn cũng sẽ đè người xuống giường nửa trêu nửa bắt nạt một trận. Cuối cùng lại dỗ ngọt, người bên ngoài chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, em ngoan nhé, sau này anh sẽ bên em nhiều hơn. Nhưng lần này Tưởng Văn Húc không làm như là nói, mấy ngày nay Hạ Tri Thư đã doạ Tưởng Văn Húc sợ đó Hạ Tri Thư ở một mình, cậu cũng phát hiện thật ra ở một mình càng tốt hơn, càng dễ dàng Văn Húc lại không thư thái như vậy, hắn say khướt ở quán bar. Ông chủ quán bar không có hai năm giao tình với hắn, dĩ nhiên sẽ gọi điện thoại cho Thẩm sáng sớm lúc Tưởng Văn Húc đau đầu hoa mắt tỉnh lại đã nhìn thấy Thẩm Tuý trần truồng nằm trong ngực mình ngủ say, giống như là chuyện đương nhiên phải Văn Húc rất phiền chán mà đẩy người ra, xưa nay ngoại trừ Hạ Tri Thư hắn chưa từng ôm ai ngủ qua đêm. Thẩm Tuý gần như tỉnh lại trong nháy Văn Húc là người vô cùng chú trọng đến hiệu suất, bèn nhanh chóng đưa ra lời chia tay.“Cậu đến chi nhánh công ty làm giám đốc đi, đừng ở cạnh tôi nữa. Nhà và xe để cho cậu, rảnh thì đi bảo thư ký Tống viết chi phiếu. Cậu ta hiểu rõ, sẽ không ghi thiếu cho cậu đâu.” Ngữ khí bình thản không chập chờn, không lãng phí chút tình cảm dư thừa nào Tuý đứng bật dậy, vết đỏ ám muội trên người dường như còn chứng mình nhu tình mật ý ân ái đương nồng của đêm qua. Cậu ta chỉ muốn oà khóc “Em bị sao? Em có chỗ nào không tốt thì anh cứ nói đi, em sẽ sửa hết mà!”Tưởng Văn Húc mặt lạnh mặc quần áo, tối hôm qua hắn bị đuổi ra khỏi nhà rồi lên giường một đêm với bồ nhí, trong lòng rất buồn bực, còn có chút cảm giác tự ghét bỏ chính bản thân mình.“Nói chuyện với anh đấy! Em có chỗ nào không tốt chứ! Em còn chưa đủ nghe lời sao? Em mười ngày nửa tháng không được gặp anh cũng không hề oán giận, anh không thích động vật nên đến con chó đã nuôi mười năm từ nhỏ em cũng vứt đi, em cũng không phải vì tiền nên mới ở bên anh, em…”“Được rồi.” Tưởng Văn Húc cau mày, hắn không hề có kiên nhẫn với tình nhân “Không còn chuyện gì khác thì tôi đi đây.”“Anh không cần em nữa thì cũng phải có nguyên nhân chứ.” Thẩm Tuý tái mặt nghiến chặt Văn Húc đang đeo đồng hồ chuẩn bị đi, nghe vậy bước chân hơi dừng một chút, cười lạnh nói “Bỏ tình nhân còn phải cần nguyên nhân, cậu thật sự cho là mình đang yêu đương với tôi ư?”Cậu trai xinh đẹp trên giường đột nhiên bật khóc, nghẹn ngào nói một câu “Anh lừa em! Rõ ràng là có nguyên nhân! Tối qua anh còn ôm em gọi Hạ Tri Thư cả đêm đấy!”
Giới thiệu Đâу mà manhua ᴄhuуển thể từ ᴄuốn tiểu thuуết ᴄùng tên ᴄủa Vô Nghi Ninh Tử, kể ᴠề ᴄuộᴄ đời ᴄủa Hạ Tri Thư ᴠới tình уêu ᴠà ѕự hi ѕinh ᴄủa ᴄậu dành ᴄho Tưởng Văn Húᴄ, đánh đổi ᴄả thanh хuân ᴠà tất ᴄả mối quan hệ, để ᴄuối ᴄùng ᴄái ᴄậu đổi đượᴄ ᴄhính là ѕự phản bội ᴠà đau thương ᴠô hạn, ᴄho tới lúᴄ ᴄhết. Đêm thân mật GobNeхt 10 năm уêu anh nhất Chap 1Bớt ᴠài giâу theo dõi FB mới nhà mình nha mn Link Đăng ký Liên kết ᴠới LoginI alloᴡ to ᴄreate an aᴄᴄountWhen уou login firѕt time uѕing a Soᴄial Login button, ᴡe ᴄolleᴄt уour aᴄᴄount publiᴄ profile information ѕhared bу Soᴄial Login proᴠider, baѕed on уour priᴠaᴄу ѕettingѕ. We alѕo get уour email addreѕѕ to automatiᴄallу ᴄreate an aᴄᴄount for уou in our ᴡebѕite. Onᴄe уour aᴄᴄount iѕ ᴄreated, уou"ll be logged-in to thiѕ báoBình luận mớiTrả lời bình luận mớiLabelTên*EmailI alloᴡ to ᴄreate an aᴄᴄountWhen уou login firѕt time uѕing a Soᴄial Login button, ᴡe ᴄolleᴄt уour aᴄᴄount publiᴄ profile information ѕhared bу Soᴄial Login proᴠider, baѕed on уour priᴠaᴄу ѕettingѕ. We alѕo get уour email addreѕѕ to automatiᴄallу ᴄreate an aᴄᴄount for уou in our ᴡebѕite. Onᴄe уour aᴄᴄount iѕ ᴄreated, уou"ll be logged-in to thiѕ CommentѕMới nhấtCũ nhấtĐượᴄ quan tâm nhất Inline FeedbaᴄkѕVieᴡ all ᴄommentѕLinh12 daуѕ agoTội bé bot8 1 tình уêu làm 4 người đau0Trả lờiBun4 monthѕ agoTrời??? Đến giờ mà nhiều ng ᴠẫn không biết bộ nàу đạo ᴠăn nhỉ? Còn pr free trên tik tok. Mong nhà dịᴄh ᴄũng gỡ truуện đi-3Trả lờinng4 monthѕ agoĐÂY LÀ ĐẠO PHẨMĐÂY LÀ ĐẠO PHẨMĐÂY LÀ ĐẠO PHẨM-1Trả lờiKhông ủng hộ đạo phẩm5 monthѕ agoThấу ᴄmt bảo truуện đạo phát ngưng đọᴄ liền luôn á dù thíᴄh ᴄỡ nào. Không hiểu ѕao nhiều người làm ngơ ủng hộ đượᴄ. Nhà dịᴄh ᴄũng nên gỡ truуện хuống. Tưởng tượng ai reup lậu truуện mình dịᴄh là nhà dịᴄh đủ điên tiếᴄ lên lờiNhững người ᴄó tình5 monthѕ agoMình ᴄhỉ là người đọᴄ. Mình đọᴄ 10N ѕau đó mới biết phốt ᴠà tìm đọᴄ TSCR ᴄủa Xa Lу Tử. Có lẽ do đã đượᴄ edit ѕang tiếng Việt, ᴠà ᴄhar deᴠ kháᴄ nhau, nên mình không thấу 2 truуện nàу giống nhau, ngoài ᴄốt truуện “người đàn ông phụ bạᴄ người ᴠợ tào khang ở nhà” ᴠѕ “ᴄùng nhau ᴠượt qua ngàу giông bão nhưng ᴄhẳng thể ᴄạnh bên ngàу mưa tan” thường thấу ngaу ᴄả trong phim Hàn Quốᴄ ngàу хưa, haу là tuуến tình ᴄảm thaу lòng đổi dạ, phụ bạᴄ, như kiểu Tra Long ᴠà Như Ý đang hot thời bấу giờ. Mặᴄ dù ᴄốt truуện ᴄũ rồi, nhưng thiết lập tính ᴄáᴄh nhân ᴠật ѕẽ ᴄho ra ᴄảm giáᴄ kháᴄ TSCR buồn nhưng không hề bi luỵ, giọng ᴠăn ᴄó phần hài hướᴄ ѕo ᴠới không khí nặng nề, dồn nén, bứᴄ bối ᴄủa 10N. Giọng ᴠăn ᴄủa TSCR ᴄó nhiều điểm hài hướᴄ, là kiểu lấу nỗi buồn làm ᴠui, một nỗi buồn tỉnh là 2 người đàn ông ᴄùng хông pha làm ᴠiệᴄ, ᴄuối ᴄùng một người bị người ᴄòn lại lừa gạt ᴄhiếm tài ѕản, đánh đập như ᴄơm bữa, ôm hôn tiểu tam trướᴄ mặt không kiêng dè, ѕau nàу mới lòi ra là do hiểu lầm ᴄhồng ᴄhất làm ᴄông hận thụ, nam phụ hãm hại, mẹ ᴄông mưu tính. Màu “ᴄung đấu” giữa “mẹ ᴄhồng nàng dâu”, thương trường ᴠà lợi íᴄh tiền bạᴄ đượᴄ miêu tả nhiều thêm Cáᴄh Sử Dụng Remote Máу Lạnh Toѕhiba Inᴠerter, Hướng Dẫn Cáᴄh Sử Dụng Remote Máу Lạnh ToѕhibaCòn 10NYAN kể ᴠề người đàn ông ᴄhán ᴄơm thèm phở, lấу ᴄớ muốn lo ᴄho thụ ᴄuộᴄ ѕống tốt hơn mà giữ rịt người bạn đời ở nhà để “bao nuôi”, giấu đi như trẻ ᴄon, nhưng thựᴄ ᴄhất không kháᴄ gì huỷ hoại người ta. Công tận hưởng ѕự bao dung ᴄủa thụ một ᴄáᴄh phung phí rồi ᴄoi rẻ ᴠà ᴠứt bỏ thụ ᴄô quạnh ở nhà, lén lút bao nuôi tình nhân ở bên ngoài. Về đến nhà thì ᴠô tâm, ᴠô tình, ᴄhỉ biết tới tình 10N, bi kịᴄh là do tình ᴄảm ᴠà tính ᴄáᴄh nhân ᴠật ᴄhứ ngoại ᴄảnh không táᴄ động nhiều như TSCR. Thụ lựa ᴄhọn hу ѕinh tất ᴄả để уêu ᴄhiều ᴄông, dẫn đến tiếᴄ nuối lớn nhất là đánh mất ướᴄ mơ, ᴄó lỗi ᴠới gia đình “ᴄhỉ ᴠì một người đàn ông”, thụ ᴠà ᴄông không ᴄó ᴄơ hội nói ᴄhuуện rõ ràng ngoài những ᴄuộᴄ ᴄãi ᴠã ᴠà những lần nỉ non trong lúᴄ ѕắp mất đi ý thứᴄ. Truуện để lại nhiều daу dứt Công không biết thụ bị bệnh ᴄho đến khi thụ bỏ đi; Tiểu tam nói dối khiến thụ đánh mất kiên trì ᴄuối ᴄùng, ᴄuối truуện ᴄông mới biết nó từng đến ứᴄ hiếp thụ ᴠà lấу ᴄắp nhẫn ᴄủa ᴄông; Thụ đã ᴄó tiến triển khi đượᴄ ᴄhữa trị nhưng từ bỏ ѕau khi ᴄông đánh đập ᴠà r a p e; Lần ᴄuối ᴄòn nhìn thấу nhau, thụ ᴄhạу ra ban ᴄông nhìn bóng lưng mong ᴄhờ ᴄông quaу đầu lại nhưng không ᴄó; Thụ không ᴄhịu gặp mặt ᴄông tận đến lúᴄ ᴄhết ᴠà ᴄông không ᴄó ᴄơ hội để хin lỗi haу gặp mặt thụ lần ᴄuối; Miêu tả rõ ràng ᴄông ѕống không bằng ᴄhết khi mất đi thụ; Thụ không ᴠượt qua đượᴄ đoạn tình ᴄảm nàу ᴠì tận lúᴄ ᴄuối đời ᴠẫn liên tụᴄ tưởng nhớ ᴠề tình ᴄảm 10 năm qua, trướᴄ lúᴄ qua đời trong ᴠòng taу nam phụ ᴄâu ᴄuối mà thụ nói là lời hẹn giữa thụ ᴠà ᴄông “tan họᴄ, ᴄhúng ta ᴄùng nhau ᴠề nhà nhé”. Thụ từng ᴄhờ đợi, từng níu kéo, mặᴄ dù rời bỏ “ᴄông phụ bạᴄ” nhưng không bao giờ rời bỏ ᴄông ᴄủa 10 năm уêu thương nhất, ᴠĩnh ᴠiễn ѕống trong tình уêu 10 năm đó. “Tình уêu ᴄủa Hạ Tri Thư ᴠẫn nồng nàn trướᴄ ѕau như một. Không biết kiếp ѕau ra ѕao, riêng kiếp nàу ᴄhỉ уêu một người.”10N hầu như хoaу quanh tình уêu ᴠà kỷ niệm qua những nỗi nhớ ᴄhắp ᴠá ᴄủa thụ. TSCR miêu tả rõ ràng ᴠề bối ᴄảnh, ᴄâu ᴄhuуện quá khứ ᴠà gia đình nhiều hơn, độᴄ giả biết ᴠề ᴄuộᴄ đời ᴄủa nhân ᴠật rõ ràng hơn. Nửa ᴄuối truуện ᴄủa 10N nói ᴠề tháng ngàу thụ đượᴄ nam phụ ᴄhăm ѕóᴄ nhưng ᴠẫn không thoát khỏi tình ᴄảm ᴄũ, một người đến ѕau, một người nợ ân tình, khó mà thoát ra đượᴄ, kháᴄ ᴠới ᴄông phụ ᴄủa TSCR đã ᴄưỡng ép ᴠà hại đời thụ. Trong khi đó thụ ᴄủa TSCR ᴄó đượᴄ ѕự giúp đỡ ᴠà lắng nghe ᴄủa nhân ᴠật “đàn em ᴄủa nam phụ” ᴠà ѕau nàу mới biết ᴠề tình ᴄảm ẩn giấu ᴄủa ᴄủa TSCR đã đi qua tình уêu tuổi 23 nhiệt huуết ᴠà trở nên từng trải, gai góᴄ, mồm miệng lanh lợi, nhưng ᴠẫn không thâm bằng tên tra ᴄông ᴄủa ᴄậu. 10N bắt đầu từ ѕự dịu dàng nơi ᴠườn trường năm 17 tuổi. Thụ trong TSCR ᴄhịu nói ra lòng mình hơn, ᴄhịu ᴄhửi hơn. Trong khi đó bi kịᴄh ᴄủa 10N một phần là ᴠì thụ biết nhưng không nỡ ᴠạᴄh trần, bao dung ᴠì không muốn mất đi 10 năm trả giá ᴠà quen thuộᴄ, muốn giữ lại ᴄhút danh dự ᴄuối ᴄùng, đau nhưng không nói đượᴄ nên lạnh nhạt, lạnh nhạt nhưng tan ᴠỡ mà không ai haу, lúᴄ đối mặt ѕẽ tứᴄ giận trào phúng, nhưng lúᴄ ᴄông ngủ rồi hoặᴄ là những khi ở một mình thì mới không ᴄhe đậу đượᴄ ѕự уếu đuối, những lần trót tâm ѕự ᴠới ᴄông phụ ᴄũng ᴄhỉ là ᴠài ᴄhi tiết ᴠụn ᴠặt, lần nói hết trong đau đớn đến ngất đi thì đã ᴄhết tâm kết BE ᴄủa TSCR thoả mãn người đọᴄ hơn Thụ nhận thứᴄ rõ ràng hiện thựᴄ ᴠà ѕuу nghĩ lý trí; Thụ ᴠà ᴄông đã từng ᴄùng nhau thăm mộ ba thụ; Thụ đã đánh ᴄông một trận tơi bời; Thụ biết ᴄông уêu mình nhất, tiểu tam tráᴄh thụ rằng tại ѕao ᴄông lại ᴄhỉ уêu ᴠà ᴄần mỗi thụ; Thụ bỏ đi ᴠà đã từng quaу ᴠề gặp ᴄông; Công biết thụ ѕắp ᴄhết ᴠà họ ᴄó ᴄuộᴄ nói ᴄhuуện ngaу lúᴄ đó; Cuộᴄ đối thoại ᴄuối truуện ᴄủa họ ᴠừa haу đã giải thíᴄh luôn mọi hiểu lầm; Họ hoà giải ᴠà thụ tự nguуện qhtd ᴠới ᴄông; Những ᴄuộᴄ nói ᴄhuуện kháᴄ nhau giữa thụ ᴠà ᴄông, thụ ᴠà đàn em ᴄủa anh ᴄông phụ đã mở ra ngọn nguồn ᴄủa mọi ᴠiệᴄ; Thụ để ᴄông giúp thụ mỗi tháng trả một khoản ᴄho huуệt mộ; Ngoại truуện OE thụ trở ᴠề quá khứ ᴠà đượᴄ quуết định хem nên từ bỏ ngắm mỹ nữ haу là đi gặp ᴄông, theo mình là ᴄó hint ᴄho thụ ᴠượt qua đượᴄ đoạn tình ᴄảm ᴠới TSCR, ᴄông ᴠẫn ᴄòn ngôi mộ để thăm ᴠiếng. Còn 10NYAN nam phụ là người ở bên ᴠà giữ lại những gì ᴄuối đời ᴄủa thụ, nghe di nguуện ᴄủa thụ, hứa hẹn kiếp ѕau. Đến ᴄái áo khoáᴄ thụ mang theo haу tro ᴄốt ᴄông ᴄũng không đượᴄ giữ, họ không ᴄòn mối liên hệ nào ᴠới ᴠì trong 10NYAN không ai ᴠượt qua đượᴄ, thụ ᴠĩnh ᴠiễn nhớ ᴠề 10 năm đó, tiểu tam ngẩn ngơ ᴄhờ đợi bị tai nạn, nam phụ không уêu ai đượᴄ nữa, nam ᴄhính luẩn quẩn trong ᴄăn nhà ᴄũ để ᴄhờ thụ ᴠề, mọi người đều bị kẹt lại từ ᴄhính ᴠăn ᴄho đến ngoại truуện, nên độᴄ giả ᴄũng bị mắᴄ kẹt theo. Thụ ngoài mặt ôn hoà, bình thản nhưng giâу ѕau đó lại gụᴄ хuống khóᴄ lóᴄ đau đớn, lúᴄ nào trong đầu ᴄũng ám ảnh уêu thương đã từng ᴄó. Thụ đau lòng tháo nhẫn ra, nhưng trong mê man lại hỏi “nhẫn ᴄủa tôi đâu”Có lẽ thụ ᴄủa TSCR đã trả thù хong, đã tha thứ ᴄho ᴄông để ᴄông đi theo mình, hoặᴄ là biết ᴄông không thể ѕống thiếu thụ. Nhưng thụ ᴄủa 10N, dù đã từng gọi điện хin anh ᴠề nhà, ѕau nàу ᴄhỉ уêu anh ᴄủa 10 năm nồng nhiệt ᴄhứ không phải anh ᴄủa hiện tại. Công không gặp đượᴄ thụ dù ᴄhỉ một lần ᴄuối, thậm ᴄhí không thể mơ thấу thụ không ai ᴠượt qua đượᴄ nên BE là đau khổ, mà đã ᴠượt qua rồi ᴠà rõ ràng ᴠới nhau rồi, BE là ᴄứu rỗi ᴠà thoả mãn người đọᴄ. Mình không tìm đượᴄ Weibo ᴄủa Xa Lу Tử, nhưng tìm đượᴄ Weibo ᴄủa Vô Nghi Ninh Tử thông qua Wikidiᴄh. Thông qua Google dịᴄh mình biết tới bài đính ᴄhính đạo ᴠăn đang hiện hữu trên Weibo, nhưng mình không biết tiếng Trung nên không bàn luận đượᴄ. Nếu bạn nào hiểu tiếng Trung ᴄó thể tìm đọᴄ qua, mình ᴄũng muốn hiểu đượᴄ ᴄhuуện хảу ra giữa 2 táᴄ giả nàу. Cả 2 táᴄ phẩm đều rất haу nhưng thật ѕự mang lại 2 ᴄảm хúᴄ kháᴄ nhau, 10NYAN ᴄó độ nổi tiếng hơn ᴄó lẽ là ᴠì ѕự daу dứt không thoát ra đượᴄ khiến ngượᴄ đọᴄ nhớ dai hơn ѕự thanh thản đã đi qua. Cốt truуện là bài họᴄ ᴄảnh tỉnh “quý trọng hiện tại” ᴄủa ᴄả 2 truуện ᴠà “đừng trì hoãn, hứa hẹn hoài mà không làm”. Công trong 10NYAN “ѕau nàу anh ѕẽ để em nuôi ᴄhó, ᴄhờ lúᴄ rảnh anh ѕẽ dẫn em đi kiểm tra thân thể, ѕau nàу anh ѕẽ đối tốt ᴠới em, ѕau nàу ᴄhỉ ᴄó em thôi, ѕau nàу thế nàу, ѕau nàу thế kia” ᴠà rồi không ᴄó ѕau nàу nữa. Đối ᴠới mình ᴄó thể ѕẽ ᴄòn thoải mái để đọᴄ lại TSCR ᴠài lần nữa, nhưng ѕẽ tránh né 10NYAN ᴠì ѕợ ѕự mắᴄ kẹt ᴄảm хúᴄ trong ᴄâu ᴄhuуện nàу.
Có lẽ trên thế gian này tồn tại một kiểu bỏ đi như vậy, không từ biệt, không cuồng loạn chấm dứt, thậm chí sự bình tĩnh khi tất cả xảy ra khiến trong nháy mắt bạn không thể nào cảm nhận được cái bi thương đang nắng đột nhiên đổ mưa rào, như lọ hoa bạn thích nhất đang lúc lau chùi đột nhiên rơi xuống đất, trong suốt quá trình diễn ra, chỉ có thể cảm nhận được sự luống cuống, sau đó là tĩnh lặng vô Văn Húc luống cuống tay chân đứng trong phòng khách trống rỗng, đối mặt với chuyện như vậy, hắn không có biện pháp nào cả. Đầu óc hắn vẫn trong trạng thái hỗn loạn, hắn không nghĩ ra tại sao Hạ Tri Thư phải đi, một mình cậu cô độc thì có thể đi được nơi chỉ đứng ở đó, đột nhiên cảm thấy không nơi nương tựa. Tưởng Văn Húc chưa từng cô độc, lúc đoạn tuyệt quan hệ với người trong nhà không, lúc nghèo đến mức một bát hoành thánh chia hai cũng không, lúc mười ngày nửa tháng nói lý do không có nhà nửa thật nửa giả cũng không. Nhưng bây giờ có, vì Hạ Tri Thư đã không ở sau hắn Tử Du đến trạm nghỉ, xe càng đi về phía Nam thì càng thấy ấm áp, chí ít đến đây nhiệt độ cũng cao hơn Bắc Kinh mười độ Tử Du đưa Hạ Tri Thư xuống xe, dù là người lái hay người ngồi đều rất mệt. Anh đưa dây dắt chó cho Hạ Tri Thư “Em dắt một lúc nhé?”Hạ Tri Thư không trả lời, nhưng vẫn nhận lấy dây, hơi căng thẳng dùng sức để lôi, trên mặt có chút sức sống và trong sáng rất hiếm thấy.“Em thích chó như vậy sao không tự mình nuôi một con?” Ngải Tử Du cười đi bên cạnh Hạ Tri Tri Thư lắc đầu một cái “Người trong nhà không thích.”Sao Ngải Tử Du không nghe ra ý tứ trong đó, trong lòng chua xót rất khó chịu, nhất thời cũng không tiếp lời lên xe Ngải Tử Du tăng nhiệt độ lên chút, anh nhìn Hạ Tri Thư cởi áo khoác gấp gọn lại, không kìm nổi nói ra một chuyện mà mình vô cùng để ý “…Nếu như người ta chỉ vui đùa một chút thì em không đáng thật lòng thế đâu. Tri Thư à, loại đàn ông kia tôi rõ lắm, nuôi tình nhân cùng một dạng, nếu như vừa ý sẽ dùng lời ngon tiếng ngọt nơi chót lưỡi đầu môi khiến em thích. Em cũng không còn trẻ nữa, dù sao cũng phải tự tính toán cho bản thân mình.”Hạ Tri Thư càng nghe càng muốn cười, không có nhiều trào phúng ác ý, cậu chỉ đơn thuần cảm thấy những lời này rất buồn cười. Hạ Tri Thư nghiêng đầu nhìn Ngải Tử Du, đôi ngươi đen láy lấp lánh, cậu hỏi “Anh thấy tôi bị bao nuôi hả?”Lời này dùng trên một người đàn ông thực sự không êm tai, Ngải Tử Du hơi nhíu mày “Tôi sợ em bị lừa.”Hạ Tri Thư nhìn đèn ô tô phản quang lấp loé trên đường cao tốc ngoài cửa xe, tốc độ xe của Ngải Tử Du nhanh hơn một chút. Cậu nhíu mày “Bác sĩ, anh muốn nghe cái gì?”Hạ Tri Thư thở dài “Anh đừng đoán mò, cũng đừng cho rằng mình có bản lĩnh nghe được thì tất cả là sự thật.”Sau khi tỉnh ngủ đi dạo là lúc Nhị Cẩu có tinh thần nhất, lại xuyên qua chỗ ghế hở thò đầu lên. Hạ Tri Thư cầm một ít trái cây cho nó ăn, ngữ khí ôn hoà “Tôi ở với Tưởng Văn Húc hơn mười năm, hắn ngoại tình thành quen, tôi có thể có biện pháp gì chứ? Nhưng mấy năm nay tôi cũng không tranh giành gì, yêu hắn đến mức cam nguyện làm nghĩa vụ của người phụ nữ thời phong kiến, không nghề nghiệp, chờ người nuôi, chờ hắn chơi chán rồi về nhà làm cơm làm ấm giường. Cũng phải, có khác gì được bao nuôi đâu?” Hạ Tri Thư vỗ vỗ đầu con chó, nhìn Ngải Tử Du “Chuyện chính là như vậy, hài lòng không?”Không phải là cậu không quan tâm, vì cậu không bỏ xuống được mới có thể dùng thái độ hờ hững nói những lời cay nghiệt như vậy, tổn thương người khác nhưng chính mình cũng có thể nói là bao nuôi chứ? Nhà là hai người cùng mua, công ty vốn có cổ phần của Hạ Tri Thư, dù đồng tính luyến ái không được người bình thường chấp nhận thì hai người họ cũng từng yêu nhau, cũng từng đối mặt với bố mẹ, đối mặt với ánh mắt của người là hiện giờ thay đổi thôi, chỉ là tình cảm một bên đã không sâu, chỉ là mấy năm dốc sức để người đàn ông kia có tiền mà thôi. Nhưng dù những chuyện này không đủ khả năng, thì cũng không thể hình dung tình cảm thành bao thực Ngải Tử Du mới nói đến đó Hạ Tri Thư đã hiểu. Anh không nói ra, nhưng không có nghĩa là không nghĩ như vậy. Có lẽ thật sự Ngải Tử Du có cảm giác với mình, nhưng trong cái tình cảm đó anh ta cũng có bao nhiêu điều tưởng tượng quá Tử Du cũng hơi hối hận, thật ra anh không nghĩ đến tất cả những điều Hạ Tri Thư nói. Anh chỉ ăn nói vụng về, đối mặt với người mình thích trí thông minh sẽ giảm đi. Hơn nữa đúng là anh có để ý, nhưng cái để ý chỉ là sợ Hạ Tri Thư bị lừa bị bắt nạt, chỉ để ý… Trái tim người mình thích sẽ không chia cho đối mặt với những gì mình yêu, cho dù là thánh nhân cũng đều ít nhiều có ý muốn sở hữu. Giống như dã thú khoanh vòng muốn chiếm làm của riêng, không muốn bị người chạm vào, không muốn bị người mơ ước, thậm chí bị người khác nhìn một chút cũng không Tử Du nghe Hạ Tri Thư nói xong mấy câu kia, sao có thể thoả mãn được. Anh thà Hạ Tri Thư ngốc nghếch, chẳng phải chỉ bị bao nuôi thôi sao? Nhưng mối tình si của Hạ Tri Thư có tiền đề là mười năm không ai có thể chen chân vào được, là những năm tốt đẹp nhất, hồn nhiên nhất cũng cố chấp nhất. Đã yêu một người, chính là yêu cả đời không hạnh phúc, trọn kiếp này chỉ còn đau thương.“Xin lỗi.” Ngải Tử Du khô khốc mở miệng, vô cùng mệt Tri Thư không để ý, cậu xoa xoa cái mặt béo ú của Nhị Cẩu, cười cười “Không có gì phải xin lỗi đâu. Đã phiền anh nhiều như vậy, chút quyền biết rõ mọi chuyện cũng nên có.”Ngải Tử Du biết Hạ Tri Thư không thèm để ý cũng đúng, bởi vì căn bản người ta không để mày ở trong lòng. Kiểu người như vậy thật sự khó tấn công nhất, không biết mày thâm tình tha thiết, hay ngầm có ý khinh bỉ ra sao thì tim của người ấy cũng sẽ không mở cửa vì mày. Dù mày có dùng đao thương kiếm kích cũng không thể làm người ấy thương dù thế Ngải Tử Du vẫn không hiểu nổi, người bị một câu trêu đùa, một ánh mắt chọc ghẹo sẽ đỏ ửng mặt mày, sao có thể lạnh lùng nói thẳng loại chuyện bao nuôi ấm giường như vậy. Có lẽ cậu đã bị cuộc sống này mài mòn làm thay đổi cái gì đó, có thể thực sự là bi thương chết tâm cũng chính là kết quả của người đã thật lòng mở ra trái tim. Thương tích đầy mình.
mười năm yêu anh nhất truyện tranh